Thăm làng cổ Đường Lâm

Làng Cổ Đường Lâm Hà Nội

Du lịch miền Bắc 13-06-2019 Chau Dinh 203

Cô Chiến và Chú Hùng cho tôi ngủ nhờ trong nhà của họ khi tôi không tìm được homestay trong làng cổ Đường Lâm. Đó là ngôi nhà nhỏ gần đình làng Mông Phụ, có bếp và nhà vệ sinh tách biệt với nhà chính. Ban ngày, cô chú bán nước giải khát và các món ăn vặt qua khách tham quan. Giang hàng là một chiếc bàn bằng tre, vài cái ghế và những món ăn được cô chú tự chế biến ra bán như nước đỗ đen, sâm nam và chè lam.

 

Từ lâu, những hình ảnh về làng quê bắc bộ Việt Nam đã ám ảnh tôi trong từng suy nghĩ. Tôi yêu những thước phim trong bộ phim “ Thương Nhớ Ở  Ai” dựa trên tiểu thuyết Bến Không Chồng của nhà văn Dương Hướng .Trong những thước phim đó là những hình ảnh cây đa, bến nước, mái đình, người nông dân bắc bộ. Mỗi lần xem phim, tôi như một lần được sống giữa một làng quê bắc bộ ngày xưa.

Và khi có dịp sống và làm việc ở Hà Nội khoảng hơn 3 tháng, tôi đã tận dụng cơ hội đến thăm Làng Cổ Đường Lâm – nơi tôi biết là sẽ tìm được những hình ảnh vô cùng sinh động và thực tế về  một làng quê bắc bộ Việt Nam.

Thông tin sơ lược về làng cổ Đường Lâm.

Làng cổ Đường Lâm thuộc xã Sơn Tây và cách Hà Nội khoảng 50 km và nó thường được nhắc đến là một vùng quê bình yên, thanh bình, giản dị giữa lòng thủ đô Hà Nội ồn ã, náo nhiệt. Mãi đến ngày nay, làng cổ vẫn còn giữ hầu như nguyên vẹn những đặc trưng cơ bản của một ngôi làng người Việt với cây đa, bến nước, cung đình, cổng làng, chùa, miếu, ruộng lúa. Điều tôi ấn tượng nhất về Đường Lâm là nếp sống “tình làng nghĩa xóm” và những ngôi nhà cổ được làm bằng đá tổ ong. Đó là những ngôi nhà thấp nằm trong hoặc bên cạnh những con đường nhỏ chỉ đủ để xe 2 bánh qua lại hoặc đi bộ. Mỗi nhà đều có một cái cổng gỗ được chốt bằng then rất hay.

 

Kỉ niệm của Châu.

Tôi tới Đường Lâm bằng xe máy. Tôi đi theo google map và tới nơi thì trời gần tối. Trên bản đồ không hiển thị nhà nghỉ hay homestay trong làng cổ Đường Lâm, tuy vậy tôi vẫn quyết định đi thẳng vào tham quan làng thay vì đi tìm chỗ nghỉ qua đêm ngoài phố.

Đó là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy những con đường làng lót gạch, những mái nhà cũ và thấp và những người phụ nữ bắc khi đi làm đồng về. Họ mang đôi ủng đã nhuốm màu sình đen, mặc một cái quần kaki đen và nhiều áo. Cái áo bên ngoài cùng là một chiếc áo bằng vải lanh như những chiếc áo của công nhân xây dựng ở quê tôi, chiếc áo rất rộng. Trên đầu, cái khẩu trang vải đã được biến thành cái cài tóc xinh xắn. Họ cười với tôi và vẫy cái nón lá qua mặt như một thói quen.

Tôi yêu làng cổ Đường Lâm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngôi làng cho tôi một cảm giác vô cùng gần gủi. Dù trời đã nhá nhem tối và chưa đặt được khách sạn, tôi vẫn nhởn nhơ rảo bước quanh làng như thể tôi đang về quê và nhà tôi là một trong những ngôi nhà nào đó trong làng vậy.

Và thực tế là vậy, tối đó tôi xin ngủ nhờ ở nhà cô Chiến và chú Hùng. Nhà cô bán bánh và nước giải khát gần đình làng Mông Phụ. Nhà cô chú là một ngôi nhà nhỏ có bếp và nhà tắm tách biệt với nhà chính. Cô có 2 người con. Đứa con trai lớn đã đi học ở Hà Nội. Bé nhỏ đang sống với cô chú và cũng chuẩn bị thi đại học.

 

 

Tối  đó em dẫn tôi đi dạo quanh làng. Đêm, làng cổ tĩnh mịch lắm. Đâu đó dưới những tán cây có mùi thơm của một loài hoa tôi không biết tên. Tôi và em cứ bước trên con đường gạch. Đêm và sương ở đó – trên đầu.

Tôi nghĩ – nếu tôi có một anh người yêu và cùng anh dạo bước như đêm này thì thiệt hạnh phúc.

(Còn tiếp)

Gửi tin nhắn cho Châu nếu bạn muốn hỗ trợ thông tin gì trong bài viết này nhé!